Các thành viên tổ bay chuyến bay DC4 số hiệu 501 đã kiên cường chống trả không tặc để bảo vệ máy bay và hành khách - Ảnh tư liệu
Hơn 39 năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện về chuyến bay DC4, số hiệu 501, ngày 28-6-1978 vẫn là một "drama" lịch sử đầy kịch tính, bi tráng của ngành hàng không Việt Nam. Từ lúc tiếng súng chát chúa vang lên đến khi máy bay chạm đất an toàn là 52 phút - một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đã chứng kiến cuộc "tử chiến" quả cảm của phi hành đoàn và tiếp viên. Nữ tiếp viên Ngô Kim Thanh, người hiện vẫn mang trong mình 4 mảnh đạn, đã phải đối diện trực diện với lưỡi hái tử thần. Đây không chỉ là một vụ không tặc thông thường, mà là một màn "đấu súng và đấu trí" kinh điển, chứng minh tinh thần thép của những người lính trên bầu trời, với mục tiêu duy nhất: Không bao giờ để buồng lái rơi vào tay tội phạm!
Tổ bay bị tập kích: Khi món quà bất ngờ là… lựu đạn rút chốt
Đúng 12 giờ 25 trưa ngày 28-6-1978, chiếc DC4 (chở 60 hành khách) cất cánh từ Đà Nẵng, bay theo lịch trình đến Tân Sơn Nhất. Khi máy bay ở độ cao 2.700m, gần không phận Quảng Ngãi, "plot twist" kinh hoàng xảy ra.
- Màn mở đầu kinh hãi: Tiếp viên Huỳnh Thu Cúc và Ngô Kim Thanh đang chuẩn bị phục vụ suất ăn thì rèm chắn bị giật phăng. Bọn không tặc, hung hãn với dao và súng, xuất hiện. Bà Cúc, với phản xạ cực nhanh, đã kịp dùng lời lẽ khôn khéo để trấn an tội phạm, sau đó lén lút ấn nút báo động khẩn cấp cho buồng lái.
- Phòng tuyến cuối cùng: Tên không tặc cầm lựu đạn rút chốt, khống chế hành khách. Tiếp viên Kim Thanh bị chĩa súng, ép gọi tổ bay mở cửa buồng lái để chúng thực hiện ý đồ bay ra nước ngoài. Chị Kim Thanh kiên quyết nói "Không!" vì hiểu rằng, một khi buồng lái bị chiếm, mạng sống của tất cả 60 người sẽ chấm dứt.
- Giá đắt cho lòng dũng cảm: Đáp lại sự bất tuân, tên cầm súng đã lạnh lùng bắn 4 viên đạn vào đùi chị Kim Thanh. Cùng lúc, tiếp viên Thu Cúc cũng bị bắn vào chân, còn chiến sĩ cảnh vệ Huệ bị cướp súng và bị đâm liên tiếp 6-7 nhát dao khi từ chối hợp tác. Sự hy sinh này đã bảo vệ tuyệt đối "cánh cửa sinh tử" của tổ bay.
Bà Thu Cúc, hiện sống ở Đà Nẵng, kể lại những giờ phút sinh tử khi bị không tặc - Ảnh: M.L
Trong buồng lái, sau khi nhận tín hiệu, cơ trưởng Phạm Trung Nam ngay lập tức báo về Đà Nẵng và xin quay đầu. Cánh cửa buồng lái, khi đó còn là cửa gỗ, trở thành chiến trường chính.
- Tạo “barricade” (chướng ngại vật): Cơ giới chính Hoàng Sâm, cơ giới phụ Nhung và dẫn đường Nguyễn Văn Hương đã dùng những thanh cột chèn hàng hóa để chống chặt vào cánh cửa. Cửa rung bần bật, đinh vít sắp long ra, nhưng "bức tường" người này đã giữ vững.
- Màn đấu súng "cân kèo": Bị chặn đứng, bọn không tặc điên cuồng bắn xuyên qua cửa. Anh Sâm đứng giữa, trúng một viên vào ngực và một viên xuyên tay, gục xuống. Hoa tiêu Nguyễn Văn Hương (người duy nhất có súng K54) đã bắn trả 3 phát, làm tên cầm súng bị thương ở chân. Đổi lại, anh Hương cũng dính 2 phát đạn vào ngực và chân phải. "Chỉ có cơ trưởng Nam là không trúng đạn", ông Hương kể lại.
Cú “twist” định mệnh: Quả lựu đạn bị “outplay”
Khi máy bay đã quay về, chuẩn bị hạ cánh, bọn không tặc tung đòn quyết định: ném lựu đạn thẳng vào buồng lái.
- "Luật nhân quả" trên không: "Không biết trời xui đất khiến thế nào mà quả lựu đạn bật văng trở lại nổ ngay nó. Nó đổ xuống, giãy đành đạch chết ngay tại chỗ," bà Kim Thanh rùng mình nhớ lại. Vụ nổ này cũng khiến cửa buồng lái bung ra, bụng máy bay thủng một lỗ lớn như chiếc bàn, anh Nhung bị dính mảnh lựu đạn lòi cả ruột, còn chân bà Thanh bị găm thêm 3-4 mảnh.
- Cú nhảy liều mạng: Biết không thể thoát, hai tên không tặc còn lại điên cuồng bắn vào động cơ và thùng xăng, với ý đồ làm cháy máy bay để "chết chùm." May mắn, sức gió quá mạnh đã khiến đạn trượt mục tiêu. Trong cơn hoảng loạn, một tên bắn bung cửa thoát hiểm và cả hai tên nhảy ra giữa trời, tự kết thúc sinh mạng mình.
Hạ cánh: Bằng nghị lực phi thường
Dù hệ thống điều khiển bánh lái bị đứt gần hết, càng bánh xe không thả được, nhưng bằng nghị lực phi thường và kinh nghiệm dày dặn, cơ trưởng Phạm Trung Nam vẫn đưa được chiếc máy bay DC4 đáp xuống sân bay Đà Nẵng an toàn.
52 phút tưởng chừng như vô tận đó, phi hành đoàn DC4 đã chiến đấu như những người hùng, bảo vệ sinh mạng của 60 hành khách trong một cuộc "tử chiến" hiếm thấy.
🚨 Góc nhìn hình sự: Không tặc – tội danh khủng bố mức độ toàn cầu
Trong Bộ luật Hình sự Việt Nam, hành vi của bọn không tặc này cấu thành Tội Chiếm đoạt tàu bay (tương đương tội Cướp máy bay). Đây là một hành vi đặc biệt nguy hiểm, xâm phạm an toàn hàng không, tính mạng, sức khỏe của nhiều người.
- Phân tích chuyên môn: Hành vi này khác với các tội như Giết người (chỉ nhắm vào một hoặc một số nạn nhân) hay Cướp tài sản (chỉ nhắm vào tài sản). Chiếm đoạt tàu bay là hành vi nhằm chiếm quyền điều khiển phương tiện vận tải công cộng đặc biệt, có yếu tố tổ chức và đe dọa an ninh quốc gia/quốc tế. Hành vi này có thể xếp vào Khủng bố (Điều 299 BLHS).
- Khung hình phạt: Với hành vi dùng súng, lựu đạn tấn công, gây thương tích, và có ý đồ gây nổ/cháy máy bay, bọn không tặc sẽ phải đối diện với khung hình phạt cao nhất, bao gồm tù chung thân hoặc tử hình. Mức độ nghiêm trọng của hành vi này là tuyệt đối, không có tình tiết giảm nhẹ.
Vụ việc tương tự: “Người đàn ông lịch thiệp” và 200.000 usd bốc hơi (trích dẫn)
Vụ không tặc ngày 28-6-1978 ở Việt Nam là một cuộc chiến sinh tử trực diện. Trên thế giới, vụ án nổi tiếng gần nhất với động cơ "tẩu thoát" là vụ Dan Cooper vào năm 1971 tại Mỹ. Một người đàn ông bí ẩn, tự xưng là Dan Cooper, đã lên chuyến bay 305 của hãng Northwest Orient. Hắn ta yêu cầu 200.000 USD và 4 chiếc dù, sau đó "chễm chệ" nhận tiền rồi nhảy dù khỏi máy bay ở độ cao hàng ngàn mét, mang theo số tiền chuộc và biến mất không dấu vết cho đến tận ngày nay. Vụ việc này được xem là vụ không tặc duy nhất trong lịch sử Mỹ chưa có lời giải, cho thấy sự táo bạo và ranh mãnh của tội phạm.
Tổng kết và lời khuyên
- Góc nhìn MXH/Kinh nghiệm: Qua vụ việc này, dễ dàng nhận thấy động cơ chính của tội phạm thường là sự tuyệt vọng cực đoan, muốn tẩu thoát khỏi pháp luật bằng mọi giá. Họ sẵn sàng đánh đổi mạng sống của bản thân và hàng chục người khác. Tâm lý này là biểu hiện của sự thiếu hiểu biết về luật pháp và sự coi thường mạng sống một cách đáng sợ.
- Lời khuyên và CTA: 52 phút sinh tử đã trở thành một bài học lịch sử về lòng quả cảm và tinh thần đồng đội. Trong xã hội hiện đại, dù nguy cơ không tặc đã giảm, người dân cần luôn nâng cao ý thức cảnh giác về an ninh, đặc biệt tại các khu vực nhạy cảm. Nếu phát hiện bất kỳ dấu hiệu hoặc hành vi đáng ngờ nào liên quan đến an ninh, đe dọa tính mạng công cộng, hãy ngay lập tức tố giác và tìm kiếm sự trợ giúp từ cơ quan pháp luật để bảo vệ bản thân và cộng đồng.
Tags:
Hồ sơ vụ án

